酬權器

唐代 皇甫冉
南望江南滿山雪,此情惆悵將誰說。徒隨群吏不曾閒, 顧與諸生為久別。聞君靜坐轉耽書,種樹葺茅還舊居。 終日白雲應自足,明年芳草又何如。人生有懷若不展, 出入公門猶未免。回舟朝夕待春風,先報華陽洞深淺。
nán wàng jiāng nán mǎn 滿 shān xuě   qíng chóu chàng jiāng shuí shuō suí qún céng xián  
zhū shēng wéi jiǔ bié wén jūn jìng zuò zhuǎn dān shū   zhòng shù máo hái jiù
zhōng bái yún yīng   míng nián fāng cǎo yòu rén shēng yǒu huái ruò zhǎn  
chū gōng mén yóu wèi miǎn huí zhōu zhāo dài chūn fēng   xiān bào huá yáng dòng shēn qiǎn