酬龐十兵曹

唐代 高適
憶昔游京華,自言生羽翼。懷書訪知己,末路空相識。 許國不成名,還家有慚色。託身從畎畝,浪跡初自得。 雨澤感天時,耕耘忘帝力。同人洛陽至,問我睢水北。 遂爾款津涯,淨然見胸臆。高談懸物象,逸韻投翰墨。 別岸迥無垠,海鶴鳴不息。梁城多古意,攜手共悽惻。 懷賢想鄒枚,登高思荊棘。世情惡疵賤,之子憐孤直。 酬贈感並深,離憂豈終極。
yóu jīng huá   yán shēng huái shū fǎng zhī   kōng xiāng shí
guó chéng míng   huán jiā yǒu cán tuō shēn cóng quǎn   làng chū
gǎn tiān shí   gēng yún wàng tóng rén luò yáng zhì   wèn suī shuǐ běi
suì ěr kuǎn jīn   jìng rán jiàn xiōng gāo tán xuán xiàng   yùn tóu hàn
bié àn jiǒng yín   hǎi míng liáng chéng duō   xié shǒu gòng
huái xián xiǎng zōu méi   dēng gāo jīng shì qíng è jiàn   zhī lián zhí
chóu zèng gǎn bìng shēn   yōu zhōng