醜奴兒慢二首 其一 見榴花作

清代 張惠言
柳綿吹盡,樓外舊愁如夢。又鎮日門隨雨閉,簾借煙籠、卻怕憑闌,相思無字問殘紅。 新陰綠處,幾時輕逗,芳意千重。玉勒俊游,從他幽獨,不到山中。 況滿地、浮英浪藥,還做春容。只有斜陽,年年識得換薰風。 春余心事,憑將杜宇,深訴花工。
liǔ mián 綿 chuī jǐn   lóu wài jiù chóu mèng yòu zhèn mén suí lián   jiè yān lóng què píng lán xiāng   wèn cán hóng      
xīn yīn chù   shí qīng dòu   fāng qiān zhòng jùn yóu cóng   yōu   dào shān zhōng    
kuàng mǎn 滿 yīng làng yào hái   zuò chūn róng zhǐ yǒu xié yáng nián nián   shí de huàn xūn fēng      
chūn xīn shì   píng jiāng   shēn huā gōng