酬羅正之提刑城東賞花之什

宋代 黃裳
一氣適來顏色明,一氣適去顏色衰。花緣根蒂豈所託,顏色亦非花可為。 花約一時枯且榮,人約百歲行復歸。一時百歲孰多寡,花發乃知人盛時。 一回花發一度醉,已無百與花為期。 韓子空尋院中長,走馬歸來謾惆悵。昔日城西未同醉,今日城東還獨賞。 萬事著意令人悲,邂逅多歡人願隨。破臘中來春漸漸,閒見芳梢青數點。 韶華九十猶更長,未嘗一朝游醉鄉。中含萬巧欲傾瀉,將與才思爭光芒。 天台近得醉吟老,寄我新篇頌花好。揚鞭直指都城中,已踏東風楊柳道。 上苑初開芳意濃,急走長須為余報。競香論色如夢中,蝴蝶翩翩繞芳草。 朱顏未愧雕欄紅,莫向忙中放春過。
shì lái yán míng   shì yán shuāi huā yuán gēn suǒ tuō   yán fēi huā wèi
huā yuē shí qiě róng   rén yuē bǎi suì xíng guī shí bǎi suì shú duō guǎ   huā nǎi zhī rén shèng shí
huí huā zuì   bǎi huā wéi
hán kōng xún yuàn zhōng cháng   zǒu guī lái mán chóu chàng chéng 西 wèi tóng zuì   jīn chéng dōng hái shǎng
wàn shì zhù lìng rén bēi   xiè hòu duō huān rén yuàn suí zhōng lái chūn jiàn jiàn   xián jiàn fāng shāo qīng shǔ diǎn
sháo huá jiǔ shí yóu gèng zhǎng   wèi cháng zhāo yóu zuì xiāng zhōng hán wàn qiǎo qīng xiè   jiāng cái zhēng guāng máng
tiān tāi jìn zuì yín lǎo   xīn piān sòng huā hǎo yáng biān zhí zhǐ chéng zhōng   dōng fēng yáng liǔ dào
shàng yuàn chū kāi fāng nóng   zǒu cháng wèi bào jìng xiāng lùn mèng zhōng   dié piān piān rào fāng cǎo
zhū yán wèi kuì diāo lán hóng   xiàng máng zhōng fàng chūn guò