酬羅道濟黃任道見寄

宋代 范純仁
明時頻得罪,出處愧朝行。音問通猶懶,賡酬況敢望。 諸公憐舊物,遷客慣他鄉。懷抱隨新月,遙依紫塞旁。
míng shí pín zuì   chū chù kuì cháo xíng yīn wèn tōng yóu lǎn gēng   chóu kuàng gǎn wàng    
zhū gōng lián jiù   qiān guàn xiāng huái bào suí xīn yuè yáo   sāi páng