酬劉孝若二首 其一

宋代 許及之
春去堂堂已浹旬,幽花耿耿尚能春。細思造物尤恩我,晚著家山剩庇身。 客至情親惟話舊,詩成意足不求新。長年道路多疏隔,如子相過正要頻。
chūn táng táng jiā xún   yōu huā gěng gěng shàng néng chūn zào yóu ēn wǎn   zhù jiā shān shèng shēn    
zhì qíng qīn wéi huà jiù   shī chéng qiú xīn cháng nián dào duō shū   zi xiāng guò zhèng yào pín