酬劉谷立春日吏隱亭見寄

唐代 李泂
孤亭遙帶寺,靜者獨登臨。楚霽江流慢,春歸澤氣陰。 野田青牧馬,幽竹暖鳴禽。日日年光盡,何堪故國心。
tíng yáo dài   jìng zhě dēng lín chǔ jiāng liú màn   chūn guī yīn
tián qīng   yōu zhú nuǎn míng qín nián guāng jǐn   kān guó xīn