酬李少府

唐代 高適
出塞魂屢驚,懷賢意難說。誰知吾道間,乃在客中別。 日夕捧瓊瑤,相思無休歇。伊人雖薄宦,舉代推高節。 述作凌江山,聲華滿冰雪。一登薊丘上,四顧何慘烈。 來雁無盡時,邊風正騷屑。將從崖谷遁,且與沉浮絕。 君若登青雲,余當投魏闕。
chū sài hún jīng   huái xián nán shuō shéi zhī dào jiān   nǎi zài zhōng bié
pěng qióng yáo   xiāng xiū xiē rén suī báo huàn   dài tuī gāo jié
shù zuò líng jiāng shān   shēng huá mǎn 滿 bīng xuě dēng qiū shàng   cǎn liè
lái yàn jìn shí   biān fēng zhèng sāo xiè jiāng cóng dùn   qiě chén jué
jūn ruò dēng qīng yún   dāng tóu wèi quē