酬李舉之

宋代 洪适
象載凝華落筆工,一時英妙盍居中。交情耐久惟同味,詩意求新更鑿空。 揮麈寧談阿堵物,聯珠不數囁嚅翁。文成間被雞林得,復有聲名到海東。
xiàng zǎi níng huá luò gōng   shí yīng miào zhōng jiāo qing nài jiǔ wéi tóng wèi shī   qiú xīn gèng záo kōng    
huī zhǔ níng tán ē   lián zhū shù niè wēng wén chéng jiān bèi lín   yǒu shēng míng dào hǎi dōng