酬李端公野寺病居見寄

唐代 盧綸
野寺鐘昏山正陰,亂藤高竹水聲深。田夫就餉還依草, 野雉驚飛不過林。齋沐暫思同靜室,清羸已覺助禪心。 寂寞日長誰問疾,料君惟取古方尋。
zhōng hūn shān zhèng yīn   luàn téng gāo zhú shuǐ shēng shēn tián jiù xiǎng hái cǎo  
zhì jīng fēi guò lín zhāi zàn tóng jìng shì   qīng léi jué zhù chán xīn
zhǎng shuí wèn   liào jūn wéi fāng xún