酬藍田崔丞立之詠雪見寄

唐代 韓愈
京城數尺雪,寒氣倍常年。泯泯都無地,茫茫豈是天。 崩奔驚亂射,揮霍訝相纏。不覺侵堂陛,方應折屋椽。 出門愁落道,上馬恐平韉。朝鼓矜凌起,山齋酩酊眠。 吾方嗟此役,君乃詠其妍。冰玉清顏隔,波濤盛句傳。 朝飧思共飯,夜宿憶同氈。舉目無非白,雄文乃獨玄。
jīng chéng shù chǐ xuě   hán bèi cháng nián mǐn mǐn dōu   máng máng shì tiān
bēng bēn jīng luàn shè   huī huò xiāng chán jué qīn táng   fāng yīng zhé chuán
chū mén chóu luò dào   shàng kǒng píng jiān cháo jīn líng   shān zhāi mǐng dǐng mián
fāng jiē   jūn nǎi yǒng yán bīng qīng yán   tāo shèng chuán
cháo sūn gòng fàn   宿 tóng zhān fēi bái   xióng wén nǎi xuán