酬居甫登後山

宋代 許及之
人老東山隱,春歸北斗城。精廬青嶂合,華蓋碧雲擎。 落日不愁晚,半蟾方接明。端能數過訪,無惜夜車聲。
rén lǎo dōng shān yǐn   chūn guī běi dǒu chéng jīng qīng zhàng huá   gài yún qíng    
luò chóu wǎn   bàn chán fāng jiē míng duān néng shù guò fǎng   chē shēng