酬陳居士

宋代 曹勛
喚起離愁落木聲,抱飢猶自向書耕。 江湖有夢追前事,天地無根笑此生。 歲晏斷鴻羈客影,夜深殘火故人情。 幸來相就分岑寂,閒對梅花酌翠觥。
huàn chóu luò shēng   bào yóu xiàng shū gēng
jiāng yǒu mèng zhuī qián shì   tiān gēn xiào shēng
suì yàn duàn hóng yǐng   shēn cán huǒ rén qíng
xìng lái xiāng jiù fēn cén   xián duì méi huā zhuó cuì gōng