酬陳處士詠雪歌

宋代 田錫
潁川處士情高古,閒臥煙霞向南浦。 忘卻簡瓢陋巷貧,耽嗜琴書醉歌舞。 昨日西風生凜冽,江天慘慘陰雲結。 雲色蒼黃千里同,晚來旋旋飛輕雪。 寒條黏綴生梨花,梅飄絮盪相交加。 危樓粉飾軒窗冷,橫橋玉碾欄干斜。 高人嘯傲吟情動,醉拾江毫呵曉凍。 狂才意度若元白,滿箋靈怪如麟鳳。 因遣橘僮封寄余,門者稱有陳君書。 展開詠雪六十字,水晶盤中明月珠。 字字累累可編貫,句句綿綿意不斷。 恨無瑛瓊奉報酬,勝得美人錦繡段。 君不聞吾皇在上致太平,地不藏珍天降靈。 時聞刺吏奏河清,又報諸侯賀景星。 君心幸有經綸術,休向江湖隱聲跡。 雲眠雪嘯意雖高,爭似金鑾侍赭袍。 不必虹綸十二犗,明月為鉤鉤巨鰲。
yǐng chuān chǔ shì qíng gāo   xián yān xiá xiàng nán  
wàng què jiǎn piáo lòu xiàng pín   dān shì qín shū zuì  
zuó 西 fēng shēng lǐn liè   jiāng tiān cǎn cǎn yīn yún jié  
yún cāng huáng qiān tóng   wǎn lái xuán xuán fēi qīng xuě  
hán tiáo nián zhuì shēng huā   méi piāo dàng xiāng jiāo jiā  
wēi lóu fěn shì xuān chuāng lěng   héng qiáo niǎn lán gān xié  
gāo rén xiào ào yín qíng dòng   zuì shí jiāng háo xiǎo dòng  
kuáng cái ruò yuán bái   mǎn 滿 jiān líng guài lín fèng  
yīn qiǎn tóng fēng   mén zhě chēng yǒu chén jūn shū  
zhǎn kāi yǒng xuě liù shí   shuǐ jīng pán zhōng míng yuè zhū  
lěi lěi biān guàn   mián 綿 mián 綿 duàn  
hèn yīng qióng fèng bào chou   shèng měi rén jǐn xiù duàn  
jūn wén huáng zài shàng zhì tài píng   cáng zhēn tiān jiàng líng  
shí wén zòu qīng   yòu bào zhū hóu jǐng xīng  
jūn xīn xìng yǒu jīng lún shù   xiū xiàng jiāng yǐn shēng  
yún mián xuě xiào suī gāo   zhēng jīn luán shì zhě páo  
hóng lún shí èr jiè   míng yuè wèi gōu gōu áo