酬曾逢原參寥上人見寄山陽作

宋代 秦觀
倦客當老秋,於忽少佳意。 孰雲塵滓地,劉阮肯俱至。 一披清骨毛,再見失身世。 有如執盛熱,傃月濯涼吹。 又如觀巨梓,卻覘蕭葦細。 十辰同遨遊,不覺日車逝。 嗟予逃空虛,終日面林翳。 聞人足音喜,況乃道所契。 方念衣袖分,明月忽我畀。 眷言何以酬,白髮同所詣。
juàn dāng lǎo qiū   shǎo jiā
shú yún chén   liú ruǎn kěn zhì
qīng máo   zài jiàn shī shēn shì
yǒu zhí shèng   yuè zhuó liáng chuī
yòu guān   què chān xiāo wěi
shí chén tóng áo yóu   jué chē shì
jiē táo kōng   zhōng miàn lín
wén rén yīn   kuàng nǎi dào suǒ
fāng niàn xiù fēn   míng yuè
juàn yán chóu   bái tóng suǒ