酬蔡溫老秀才見寄

宋代 郭祥正
一庵聊寄碧岩陰,忽得新詩慰我心。俊逸自追天馬健,崩騰還與海濤深。 門前俗子無行跡,物外松風有好音。病起可能攜杖屨,共尋明月到溪潯。
ān liáo yán yīn   xīn shī wèi xīn jùn zhuī tiān jiàn bēng   téng hái hǎi tāo shēn    
mén qián xíng   wài sōng fēng yǒu hào yīn bìng néng xié zhàng gòng   xún míng yuè dào xún