酬安秘丞歌詩集

宋代 王禹偁
我聞天有二十八個星,降生下界為英靈。東方曼倩蕭相國,至今留得終天名。 又聞地有三十六所洞,洞中多聚神仙眾。 神仙負過遭譴謫,謫來人世為辭客。 李白王維並杜甫,詩顛酒狂振寰宇。 今來相去千百年,寥落乾坤闃無睹。 皇天何不生奇人,庸兒蠢夫空紛紛。 夜眠朝走不覺老,飯囊酒瓮奚足雲。 陶丘忽見安秘書,星精仙骨真有餘。 月中曾折最高桂,趁出玉兔驚蟾蜍。 示我歌詩百餘首,筆鋒閃閃摩星斗。 乍似碧落長拖萬丈虹,飲竭四海波瀾空。 又似赤晴乾撒一陣雹,打折瓊林枝倒卓。 夜來夢見李長吉,叩頭再拜須來乞。 自言失卻照海珠,至今黑坐驪龍窟。 方知安侯不是星辰類,即是神仙輩。 不然又爭得標格峻邁,文辭顛怪。 有時醉起一長嚧,八極風清鬼神駭。 他年卻入蓬萊宮,休使麻姑更爬背。
wén tiān yǒu èr shí xīng   jiàng shēng xià jiè wèi yīng líng dōng fāng màn qiàn xiāo xiàng guó zhì   jīn liú zhōng tiān míng    
yòu wén yǒu sān shí liù suǒ dòng   dòng zhōng duō shén xiān zhòng  
shén xiān guò zāo qiǎn zhé   zhé lái rén shì wèi  
bái wáng wéi bìng   shī diān jiǔ kuáng zhèn huán  
jīn lái xiāng qiān bǎi nián   liáo luò qián kūn  
huáng tiān shēng rén   yōng ér chǔn kōng fēn fēn  
mián cháo zǒu jué lǎo   fàn náng jiǔ wèng yún  
táo qiū jiàn ān shū   xīng jīng xiān zhēn yǒu  
yuè zhōng zēng shé zuì gāo guì   chèn chū jīng chán chú  
shì shī bǎi shǒu   fēng shǎn shǎn xīng dǒu  
zhà shì luò zhǎng tuō wàn zhàng hóng   yǐn jié hǎi lán kōng  
yòu shì chì qíng qián zhèn báo   zhé qióng lín zhī dǎo zhuó  
lái mèng jiàn zhǎng   kòu tóu zài bài lái  
yán shī què zhào hǎi zhū   zhì jīn hēi zuò lóng  
fāng zhī ān hòu shì xīng chén lèi   shì shén xiān bèi  
rán yòu zhēng de biāo jùn mài   wén diān guài  
yǒu shí zuì cháng   fēng qīng guǐ shén hài  
nián què péng lái gōng   xiū shǐ 使 gèng bèi