蟲豸詩·浮塵子

唐代 元稹
可嘆浮塵子,纖埃喻此微。寧論隔紗幌,並解透綿衣。 有毒能成痏,無聲不見飛。病來雙眼暗,何計辨雰霏。 乍可巢蚊睫,胡為附蟒鱗。已微於蠢蠢,仍害及仁人。 動植皆分命,毫芒亦是身。哀哉此幽物,生死敵浮塵。 但覺皮膚憯,安知瑣細來。因風吹薄霧,向日誤輕埃。 暗齧堪銷骨,潛飛有禍胎。然無防備處,留待雪霜摧。
tàn chén   xiān āi wēi níng lùn shā huǎng   bìng jiě tòu mián 綿
yǒu néng chéng wěi   shēng jiàn fēi bìng lái shuāng yǎn àn   biàn fēn fēi
zhà cháo wén jié   wéi mǎng lín wēi chǔn chǔn   réng hài rén rén
dòng zhí jiē fēn mìng   háo máng shì shēn āi zāi yōu   shēng chén
dàn jué cǎn   ān zhī suǒ lái yīn fēng chuī   xiàng qīng āi
àn niè kān xiāo   qián fēi yǒu huò tāi rán fáng bèi chù   liú dài xuě shuāng cuī