重陽用昔年所作韻

宋代 吳芾
行盡天涯鬢欲霜,又來姑孰過重陽。 試登翠巘邀珠履,更喚紅裙侑玉觴。 野菊有花供客眼,公庭無事惱人腸。 諸君莫惜長鯨量,且伴衰翁入醉鄉。
xíng jǐn tiān bìn shuāng   yòu lái shú guò chóng yáng
shì dēng cuì yǎn yāo zhū   gèng huàn hóng qún yòu shāng
yǒu huā gōng yǎn   gōng tíng shì nǎo rén cháng
zhū jūn cháng jīng liàng   qiě bàn shuāi wēng zuì xiāng