重陽用去年韻

宋代 吳芾
不堪秋色已悲涼,那更重陽對夕陽。 白髮蒼顏羞覽鏡,紫萸黃菊喜浮觴。 且來高處開心目,莫引愁端撓肺腸。 未信天教長作客,會須有日放還鄉。
kān qiū bēi liáng   gèng chóng yáng duì yáng
bái cāng yán xiū lǎn jìng   huáng shāng
qiě lái gāo chù kāi xīn   yǐn chóu duān náo fèi cháng
wèi xìn tiān jiào zhǎng zuò   huì yǒu fàng huán xiāng