重陽肖家醉作《蝶戀花》,更賦一詩自解

近現代 盧青山
枯藤掛秋瓜,敗葉護種果。君看絲瓜魂,更作明年朵。 秋陽暢遙空,大地蒼而裸。豈若春夏態,層蔽如鑰鎖? 遠山侵青冥,長風逝嵯峨。中心如飛蓬,忽忽天地左。 自笑一年懷,迄今始折挫。能共鴻蒙游,駘蕩星河座。 重陽歲將盡,明歲當更可。我執一黃花,怡然酹白墮。
téng guà qiū guā   bài zhǒng guǒ jūn kàn guā hún   gèng zuò míng nián duǒ
qiū yáng chàng yáo kōng   cāng ér luǒ ruò chūn xià tài   céng yào suǒ  
yuǎn shān qīn qīng míng   cháng fēng shì cuó é zhōng xīn fēi péng   tiān zuǒ
xiào nián huái   jīn shǐ zhé cuò néng gòng hóng méng yóu   dài dàng xīng zuò
chóng yáng suì jiāng jǐn   míng suì dāng gèng zhí huáng huā   rán lèi bái duò