重陽四首

唐代 司空圖
檐前減燕菊添芳,燕盡庭前菊又荒。 老大比他年少少,每逢佳節更悲涼。 雨寒莫待菊花催,須怕晴空暖並開。 開卻一枝開卻盡,且隨幽蝶更徘徊。 青娥懶唱無衣換,黃菊新開乞酒難。 長有長亭惆悵事,隔河更得對憑欄。 白髮怕寒梳更懶,黃花晴日照初開。 籬頭應是蝶相報,已被鄰家攜酒來。
yán qián jiǎn yàn tiān fāng   yàn jǐn tíng qián yòu huāng
lǎo nián shào shǎo   měi féng jiā jié gèng bēi liáng
hán dài huā cuī   qíng kōng nuǎn bìng kāi
kāi què zhī kāi què jǐn   qiě suí yōu dié gèng pái huái
qīng é lǎn chàng huàn   huáng xīn kāi jiǔ nán
zhǎng yǒu cháng tíng chóu chàng shì   gèng de duì píng lán
bái hán shū gèng lǎn   huáng huā qíng zhào chū kāi
tóu yìng shì dié xiāng bào   bèi lín jiā xié jiǔ lái