重陽日醉中戲集子美句遣興 其一

宋代 李綱
青山落日江湖白,飄零已是滄浪客。老去悲秋強自寬,青蕊重陽不堪摘。 東流江水西飛燕,傳語風光共流轉。急觴為緩憂心搗,休語艱難尚酣戰。 聖朝尚飛戰鬥塵,何用浮名絆此身。時復看雲淚橫臆,晚來幽獨恐傷神。
qīng shān luò jiāng bái   piāo líng shì cāng láng lǎo bēi qiū qiáng kuān qīng   ruǐ chóng yáng kān zhāi    
dōng liú jiāng shuǐ 西 fēi yàn   chuán fēng guāng gòng liú zhuǎn shāng wèi huǎn yōu xīn dǎo xiū   jiān nán shàng hān zhàn    
shèng cháo shàng fēi zhàn dòu chén   yòng míng bàn shēn shí kàn yún lèi héng wǎn   lái yōu kǒng shāng shén