重陽即席呈諸兄叔

宋代 吳芾
淅淅西風作晚涼,驚人節物又重陽。 頻年此會成千里,環坐如今共一觴。 且把黃花開笑口,莫因白髮攪愁腸。 人生聚散渾無定,來歲那知在故鄉。
西 fēng zuò wǎn liáng   jīng rén jié yòu chóng yáng
pín nián huì chéng qiān   huán zuò jīn gòng shāng
qiě huáng huā kāi xiào kǒu   yīn bái jiǎo chóu cháng
rén shēng sàn hún dìng   lái suì zhī zài xiāng