重陽

宋代 戴復古
茱萸半紫菊花黃,時節催人日夜忙。 便使老夫年滿百,無過二十二重陽。
zhū bàn huā huáng   shí jié cuī rén máng
biàn 便 shǐ 使 lǎo nián mǎn 滿 bǎi   guò èr shí èr chóng yáng