重陽

宋代 胡仲參
漫浪江湖已十霜,一秋強半又重陽。 可憐白日渾閒度,偶對黃花覺自傷。 客舍題詩書感遇,市樓沽酒慰淒涼。 登高不為酬心賞,直欲憑欄望故鄉。
màn làng jiāng shí shuāng   qiū qiáng bàn yòu chóng yáng  
lián bái hún xián   ǒu duì huáng huā jué shāng  
shè shī shū gǎn   shì lóu jiǔ wèi liáng  
dēng gāo wéi chóu xīn shǎng   zhí píng lán wàng xiāng