重陽

明代 饒墱
海邊今日又重陽,隴樹飛紅雁唳霜。多事未逢陶令去,老懷難學孟嘉狂。 詩成何地堪乘興,酒盡無錢可看囊。顧影自憐多寂寞,菊花滿把辦歸裝。
hǎi biān jīn yòu chóng yáng   lǒng shù fēi hóng yàn shuāng duō shì wèi féng táo lìng   lǎo huái nán xué mèng jiā kuáng
shī chéng kān chéng xìng   jiǔ jǐn qián kàn náng yǐng lián duō   huā mǎn 滿 bàn guī zhuāng