重陽

唐代 高適
節物驚心兩鬢華,東籬空繞未開花。百年將半仕三已, 五畝就荒天一涯。豈有白衣來剝啄,一從烏帽自欹斜。 真成獨坐空搔首,門柳蕭蕭噪暮鴉。
jié jīng xīn liǎng bìn huá   dōng kōng rào wèi kāi huā bǎi nián jiāng bàn shì sān  
jiù huāng tiān yǒu bái lái zhuó   cóng mào xié
zhēn chéng zuò kōng sāo shǒu   mén liǔ xiāo xiāo zào