重午

宋代 韓淲
年年重午泛菖蒲,兒女搔頭亦篆符。忍復研朱如羽客,懶能切玉醉狂夫。 長歌楚些冤何有,卻憶山人諷已無。田裡蕭蕭方渴雨,小軒清望老懷孤。
nián nián chóng fàn chāng   ér sāo tóu zhuàn rěn yán zhū lǎn   néng qiē zuì kuáng    
cháng chǔ xiē yuān yǒu   què shān rén fěng tián xiāo xiāo fāng xiǎo   xuān qīng wàng lǎo huái