重九

宋代 華岳
破帽無情下受吹,滿頭霜雪已如絲。 菊花笑我三秋客,風物撩人九日詩。 三楚膏腴已煨爐,二江皮肉更瘡痍。 子卿三月無音信,鴻雁南來何所之。
mào qíng xià shòu chuī   mǎn 滿 tóu shuāng xuě  
huā xiào sān qiū   fēng liáo rén jiǔ shī  
sān chǔ gāo wēi   èr jiāng ròu gèng chuāng  
zi qīng sān yuè yīn xìn   hóng yàn nán lái suǒ zhī