重九

宋代 衛宗武
榆景轉淒涼,逢秋更斷腸。 百年能幾日,多歲負重陽。 杜釀慳浮白,陶籬半點黃。 可嗟人事異,花不減寒香。
jǐng zhuǎn liáng   féng qiū gèng duàn cháng  
bǎi nián néng   duō suì chóng yáng  
niàng qiān bái   táo bàn diǎn huáng  
jiē rén shì   huā jiǎn hán xiāng