池州和同官詠梅花 其九

宋代 張道洽
有月色逾淡,無風香自生。霜崖和樹瘦,冰壑養花清。 政爾疏還冷,忽然斜又橫。千林成獨韻,難弟又難兄。
yǒu yuè dàn   fēng xiāng shēng shuāng shù shòu bīng   yǎng huā qīng    
zhèng ěr shū hái lěng   rán xié yòu héng qiān lín chéng yùn nàn   yòu nàn xiōng