齒落

宋代 陸游
昔聞少陵翁,皓首惜墮齒。 退之更可憐,至謂豁可恥。 放翁獨不然,頑頓世無比,齒搖忽脫去,取視乃大喜。 譬如大木拔,豈有再安理。 咀嚼浩無妨,更覺彘肩美。
wén shǎo líng wēng   hào shǒu duò chǐ  
tuì 退 zhī gèng lián   zhì wèi huō chǐ  
fàng wēng rán   wán dùn shì   chǐ yáo tuō   shì nǎi  
  yǒu zài ān  
jué hào fáng   gèng jué zhì jiān měi