齒落

宋代 劉克莊
愈悲第二牙辭去,況我今虧第一牙。 嚼比牛飼衰畢現,豁如狗竇丑難遮。 宴陳麟脯真虛設,庖進魚{左月右肅}不必嗟。 歲晚魯公惟食粥,斷無仙骨飯胡麻。
bēi èr   kuàng jīn kuī
jué niú shuāi xiàn   huō gǒu dòu chǒu nán zhē
yàn chén lín zhēn shè   páo jìn   { zuǒ yuè yòu   } jiē
suì wǎn gōng wéi shí zhōu   duàn xiān fàn