持節過界

宋代 曹勛
泗濱悵望草連雲,眼暗淒塵只斷魂。 香火固難尋寶塔,雲煙時復見沙墩。 五更悲壯眠難熟,一片荒寒曉更昏。 往事興懷今二紀,道傍父老豈兒孫。
bīn chàng wàng cǎo lián yún   yǎn àn chén zhǐ duàn hún
xiāng huǒ nán xún bǎo   yún yān shí jiàn shā dūn
gēng bēi zhuàng mián nán shú   piàn huāng hán xiǎo gèng hūn
wǎng shì xīng huái jīn èr   dào bàng lǎo ér sūn