持國遺食

宋代 梅堯臣
乞食非為貧,妻病妾且死。 晨爨不暖釜,朝飯亦輟匕。 遺我我所恤,食我我所恥。 我恥曾我求,我恤寧我止。 應乏豈在豐,赴義實未鄙, 漂母殊下鄉,為惠得終始。
shí fēi wéi pín   bìng qiè qiě  
chén cuàn nuǎn   cháo fàn chuò  
suǒ   shí suǒ chǐ  
chǐ céng qiú   níng zhǐ  
yīng zài fēng   shí wèi  
piāo shū xià xiāng   wèi huì zhōng shǐ