車遙遙

宋代 王稱
車輪何遙遙,西上長安道。不見車中人,空悲道傍草。 君行日已遠,恩愛難自保。憂來當何如,一夕夢顛倒。 豈無中山酒,一浣我懷抱。但恐三春華,顏色不再好。 車聲何粼粼,風吹馬蹄塵。願隨馬蹄塵,飛逐君車輪。
chē lún yáo yáo   西 shàng cháng ān dào jiàn chē zhōng rén kōng   bēi dào bàng cǎo    
jūn xíng yuǎn   ēn ài nán bǎo yōu lái dāng   mèng diān dào    
zhōng shān jiǔ   huàn huái bào dàn kǒng sān chūn huā yán   zài hǎo    
chē shēng lín lín   fēng chuī chén yuàn suí chén fēi   zhú jūn chē lún