陳子植草廬成求予賦

宋代 林景熙
老矣杜陵客,草堂倚江干。 故人相幽築,皇天憫生還。 君家付楚炬,結構當時嘻。 謂得風雅力,竹木供大官。 城邊夜歸鶴,杳杳髮長歡。 朱甍昔峨峨,碧草今曼曼。 何去蔭白茅,容膝有餘安。 我哀喪亂余,人煙半凋殘。 風淒狐兔警,露重星斗寒。 丈夫坐一室,此念馳九寰, 所以草堂人,安得千萬間。
lǎo líng   cǎo táng jiāng gān  
rén xiàng yōu zhù   huáng tiān mǐn shēng huán  
jūn jiā chǔ   jié gòu dāng shí  
wèi fēng   zhú gōng guān  
chéng biān guī   yǎo yǎo zhǎng huān  
zhū méng é é   cǎo jīn màn màn  
yīn bái máo   róng yǒu ān  
āi sāng luàn   rén yān bàn diāo cán  
fēng jǐng   zhòng xīng dǒu hán  
zhàng zuò shì   niàn chí jiǔ huán  
suǒ cǎo táng rén   ān qiān wàn jiān