晨興

唐代 韓偓
曉景山河爽,閒居巷陌清。已能消滯念,兼得散餘酲。 汲水人初起,回燈燕暫驚。放懷殊未足,圓隙已塵生。
xiǎo jǐng shān shuǎng   xián xiàng qīng néng xiāo zhì niàn   jiān sàn chéng
shuǐ rén chū   huí dēng yàn zàn jīng fàng huái shū wèi   yuán chén shēng