陳文懿公輓詞 其二
文最宜為誥,尤能簡上心。周旋鑾掖久,惆悵玉堂深。
去國身仍遠,還朝病已侵。三山風引去,雲海竟沉沉。
wén
文
zuì
最
yí
宜
wèi
為
gào
誥
,
yóu
尤
néng
能
jiǎn
簡
shàng
上
xīn
心
zhōu
。
xuán
周
luán
旋
yē
鑾
jiǔ
掖
chóu
久
,
chàng
惆
yù
悵
táng
玉
shēn
堂
深
。
qù
去
guó
國
shēn
身
réng
仍
yuǎn
遠
,
hái
還
cháo
朝
bìng
病
yǐ
已
qīn
侵
sān
。
shān
三
fēng
山
yǐn
風
qù
引
yún
去
,
hǎi
雲
jìng
海
chén
竟
chén
沉
沉
。