陳侍郎見激字韻和以見寄復用韻謝

宋代 王邁
先生德量萬頃波,撓之不濁無湍激。 文章亦如萬斛泉,酌之不竭何慳惜。 滄浪亭下把釣竿,雙筆堂前看蒼璧。 時逢問字客及門,倒屣不要人扶出。 飲酣戲索烏欄書,吟罷笑拈麟脯擘。 一詩直萬歡林金,衙官坡谷奴劉石。 得者須熏玉蕤香,覽而玩這痊百疾。 堂堂元帥坐詞壇,餘子誰堪承羽檄。 許侯端是忘年交,具眼郎然為賞識。 雲岫詩卷盈錦囊,自欣邂逅有勝特。 先生筋力似裴公,侯比香山才更逸。 涼台燠館富唱酬,如見古人今之夕。 斐然小子謾成章,所美信美安敢溢。 有來珍翰費吹噓,展閱再三感千百。 當偕巨帙什襲藏,寒谷先期有春色。 新年更擬打作碑,薦福莫教雷霹靂。
xiān sheng liàng wàn qǐng   náo zhī zhuó tuān  
wén zhāng wàn quán   zhuó zhī jié qiān  
cāng làng tíng xià diào gān 竿   shuāng táng qián kàn cāng  
shí féng wèn mén   dǎo yào rén chū  
yǐn hān suǒ lán shū   yín xiào niān lín bāi  
shī zhí wàn huān lín jīn   guān liú shí  
zhě xūn ruí xiāng   lǎn ér wán zhè quán bǎi  
táng táng yuán shuài zuò tán   shuí kān chéng  
hóu duān shì wàng nián jiāo   yǎn láng rán wèi shǎng shí  
yún xiù shī juàn yíng jǐn náng   xīn xiè hòu yǒu shèng  
xiān sheng jīn shì péi gōng   hóu xiāng shān cái gèng  
liáng tái guǎn chàng chóu   jiàn rén jīn zhī  
fěi rán xiǎo mán chéng zhāng   suǒ měi xìn měi ān gǎn  
yǒu lái zhēn hàn fèi chuī   zhǎn yuè zài sān gǎn qiān bǎi  
dāng xié zhì shí cáng   hán xiān yǒu chūn  
xīn nián gèng zuò bēi   jiàn jiào léi