陳讓堰市中遇吳氏老自言七十六歲與語久之及

宋代 陸游
就店煮茶古堰邊,偶逢父老便忘年。 嗟予空忝十年長,聞道慚無一日先。 壯子當門能碌碌,諸孫承業亦翩翩。 熟思遊宦終何得?悔不從公曝背眠。
jiù diàn zhǔ chá yàn biān   ǒu féng lǎo biàn 便 wàng nián  
jiē kōng tiǎn shí nián zhǎng   wén dào cán xiān  
zhuàng zi dāng mén néng   zhū sūn chéng piān piān  
shú yóu huàn zhōng de   huǐ cóng gōng bèi mián