陳棲山

宋代 鄭元祐
棲遁青山深復深,尚爾跫然聞足音。雞鳴樹顛客叩戶,水流花開風滿林。 身拜東皇撫玉珥,首峨南冠彈素琴。一聞招隱淮南賦,便將飛屩度千岑。
dùn qīng shān shēn shēn   shàng ěr qióng rán wén yīn míng shù diān kòu shuǐ   liú huā kāi fēng mǎn lín 滿    
shēn bài dōng huáng ěr   shǒu é nán guān dàn qín wén zhāo yǐn huái nán biàn   jiāng 便 fēi juē qiān cén