晨起對雨二首 其一

宋代 朱熹
淒冽歲雲晏,雨雪集晨朝。高眠適方起,四望但蕭條。 遠氛白漫漫,風至林靄消。流潦冒荒塗,清川亦迢迢。 遐瞻思莫窮,端居心自超。覽物思無托,即事且逍遙。
liè suì yún yàn   xuě chén cháo gāo mián shì fāng   wàng dàn xiāo tiáo
yuǎn fēn bái màn màn   fēng zhì lín ǎi xiāo liú liáo mào huāng   qīng chuān tiáo tiáo
xiá zhān qióng   duān xīn chāo lǎn tuō   shì qiě xiāo yáo