晨起

宋代 劉攽
斷角續鳴鐘,惜時春已空。曉星猶伴月,早雨不禁風。 眠食須頤老,衣冠強自公。庭陰全綠色,無復見殘紅。
duàn jiǎo míng zhōng   shí chūn kōng xiǎo xīng yóu bàn yuè zǎo   jīn fēng    
mián shí lǎo   guān qiáng gōng tíng yīn quán   jiàn cán hóng