陳履元畫玉山草堂

宋代 鄭元祐
故人陳孟公,辭如春雲氣如虹。畫法師海岳,山如騫鵬樹如龍。 騎箕上天二十載,有子齇鼻畫極工。驚蛟噓雲海浪白,離鸞照水岩花紅。 皺鱗張鬐聳郁澗底松,中有一畝幽人宮。石床支頤睨飛瀑,意遠欲托冥飛鴻。 我欲從之不可得,青山萬疊金芙蓉。
rén chén mèng gōng   chūn yún hóng huà shī hǎi yuè   shān qiān péng shù lóng
shàng tiān èr shí zài   yǒu zi zhā huà gōng jīng jiāo yún hǎi làng bái   luán zhào shuǐ yán huā hóng
zhòu lín zhāng sǒng jiàn sōng   zhōng yǒu yōu rén gōng shí chuáng zhī fēi   yuǎn tuō míng fēi hóng
cóng zhī   qīng shān wàn dié jīn róng