陳令舉妙奴詩

宋代 秦觀
西湖水滑多嬌嬙,妙奴十二正芬芳。 肌膚皙白髮腳長,含語未發先有香。 溪上夜燕侍簪裳,皎如華月墮滄浪。 音聲入雲能斷腸,不許北客辭酒漿。 主人藹藹邦之良,少年射策謁未央。 俊詞偉氣森開張,玉杓貫斗生怒芒。 天欲文采老更昌,故使斂翮窺群翔。 五十僅補尚書郎,浩歌騎牛倚倡佯。 東風戲雨花草狂,二溪泱泱青黛光。 妙奴勿倦侑羽觴,主人正欲游醉鄉。
西 shuǐ huá duō jiāo qiáng   miào shí èr zhèng fēn fāng  
bái jiǎo zhǎng   hán wèi xiān yǒu xiāng  
shàng yàn shì zān cháng   jiǎo huá yuè duò cāng làng  
yīn shēng yún néng duàn cháng   běi jiǔ jiāng 漿  
zhǔ rén ǎi ǎi bāng zhī liáng   shào nián shè wèi yāng  
jùn wěi sēn kāi zhāng   sháo guàn dòu shēng máng  
tiān wén cǎi lǎo gēng chāng   shǐ 使 liǎn kuī qún xiáng  
shí jǐn shàng shū láng   hào niú chàng yáng  
dōng fēng huā cǎo kuáng   èr yāng yāng qīng dài guāng  
miào juàn yòu shāng   zhǔ rén zhèng yóu zuì xiāng