程助教遠餞求詩

宋代 范成大
殘山剩水帶離亭,送客煩君遠作程。 直欲明年擊吳榜,白沙翠竹是柴荊。
cán shān shèng shuǐ dài tíng   sòng fán jūn yuǎn zuò chéng
zhí míng nián bǎng   bái shā cuì zhú shì chái jīng