乘舟阻風

宋代 張嵲
澤國天低星斗澤,疾風吹波作山立。 岸頭草木皆震動,雞犬鳴吠紛相及。 通宵萬竅無停聲,平明更作春濤驚。 青天東下日杲杲,風伯盛怒何當平。 人言航河只一葦,咫尺猶須論萬里。 乃知世事不可期,指點舟人轉船尾。 常悲無梁越長川,我今操舟翻百難。 平生所遇半如許,豈獨此事堪長嘆。 吁嗟屏翳真可鄙,歲歲祠官費秩禮。 我聞敵騎南渡年,萬里長江波不起。
guó tiān xīng dǒu   fēng chuī zuò shān  
àn tóu cǎo jiē zhèn dòng   quǎn míng fèi fēn xiāng  
tōng xiāo wàn qiào tíng shēng   píng míng gèng zuò chūn tāo jīng  
qīng tiān dōng xià gǎo gǎo   fēng shèng dāng píng  
rén yán háng zhǐ wěi   zhǐ chǐ yóu lùn wàn  
nǎi zhī shì shì   zhǐ diǎn zhōu rén zhuǎn chuán wěi  
cháng bēi liáng yuè cháng chuān   jīn cāo zhōu fān bǎi nán  
píng shēng suǒ bàn   shì kān cháng tàn  
jiē píng zhēn   suì suì guān fèi zhì  
wén nán nián   wàn cháng jiāng