呈周南仲推官並呈滕計度賢良

宋代 韓淲
老身泛吳淞,但覺靈岩高。東風吹桃花,水流亦滔滔。 豈不可揚舲,豈不可受篙。閒情未舒適,世慮非煎熬。 奇哉又虎丘,眄焉首重搔。所愧塵埃人,週遊鮮此遭。 景勝當領會,識淺泛鬱陶。只有歌永言,聊以相作勞。
lǎo shēn fàn sōng   dàn jué líng yán gāo dōng fēng chuī táo huā shuǐ   liú tāo tāo    
yáng líng   shòu gāo xián qíng wèi shū shì shì   fēi jiān áo    
zāi yòu qiū   miǎn yān shǒu zhòng sāo suǒ kuì chén āi rén zhōu   yóu xiān zāo    
jǐng shèng dāng lǐng huì   shí qiǎn fàn táo zhǐ yǒu yǒng yán liáo   xiāng zuò láo